Where shes at

My photo
Melbourne, Victoria, Australia
We had the right love at the wrong time

13.7.11

Rainy me.



Mưa.

Mưa rì rầm đua nhau trên mái hiên nhà. Mùa đông buồn bã dù sắp hết cũng cố phủ kín không còn thiếu một ngóc ngách. Hởi thở bây giờ cũng nghe mùi giá buốt........




Khoảng sân phía sau chỉ toàn những thứ đồ cũ kỹ và mệt mỏi, hầu như không có chút khoáng đạt nào của một thứ có chức năng thư giãn trong nhà. Nhiều khi muốn ném một cái nhìn ra ngoài để kiếm chút nhẹ nhõm cũng khó, mà nghĩ thì không biết phải trách cái gì ở cuộc sống này khiến mình rã rời nhiều đến như vậy, thở than nhiều đến như vậy. Không lẽ lại trách cái sân nhà không đủ mộng mơ để mình có một chốn tha hồ thở dài?

Thôi thì quay ngược lại, có trách chỉ trách mình quá đa cảm.


Dù cũng đã một thời gian không đủ dài nhưng không hề ngắn trôi qua, mãi mãi không sao trốn được cái cảm giác cô đơn rất kỳ quặc mỗi lúc trở về nhà ( nhà bây giờ với mình là một khái niệm thực xa vời và diệu vợi làm sao ), mỗi lúc bước chân xuống từ train, từ bus, lúc nào nhìn quanh cũng thấy mình lạc loài, như một con chim  lạc đàn đang dáo dác nhìn quanh......cơ mà còn nhiều thứ phải làm quá, nhiều điều còn đang bỏ dở ở đấy mà nếu mình cắt đứt sẽ khiến quá nhiều con người ở phía sau chới với , đau buồn.



"Đêm mơ Hà Nội
Mùa đông đã sang cong cong queo queo....






mà cong cong queo queo ở Melbourne hu hu "


Nhớ nhà, đặc biệt là những con phố. Bây giờ ở Hà Nội đang nóng lắm, nếu mình có mặt ở đó chắc mình có lẽ cũng chẳng ló mặt ra đường nhiều, ngày qua ngày nằm úp bụng xuống sàn đá ở nhà thở như 1 con cún lười nhắc, thi thoảng chỉ nghếch mắt lên nhìn ra con đường đang bị nắng thiêu đốt. Khó chịu và bải hoải như thế nhưng mùa hè ở nhà đối với mình lúc nào cũng đáng thương nhớ lạ lùng, từ hàng hoa giấy đủ màu mọc chen chúc ở tầng 2 khu nhà tập thể sát ngõ nhà mình, cây bưởi xanh rì mãi không ra quả, mùi gió, mùi buổi chiều, mùi buổi sáng, mùi buổi tối, mùi chờ đợi ăn cỗ bên nhà bà, mùi quả mận căng tròn mẹ không cho mình ăn nhiều vì sợ nóng, mùi chè đậu xanh lúc búc trên bếp thi thoảng mẹ mới nấu vì bố không ăn được nhiều đường....rồi mùi gió ở cái điều hòa nhiệt độ cũ đã 7 8 năm nay phì phò ở phòng ba mẹ mình hay ngủ ké dưới đất....


Mùi nước mắt, mùi ký ức, mùi nỗi đau....những mùa hè chập chờn khổ sở thiếu những giấc ngủ sâu vì tan nát một mối tình cũ đã xa xôi ,bây giờ mình vẫn chưa thể nào quên được, tuy rằng bây giờ có nhắc lại cũng chỉ bàng bạc không hơn gì một câu chuyện thuộc lịch sử nhạt nhòa. Nhiều khi càng nghĩ càng buồn, cho những người đến sau với mình, bởi cũng như một con thỏ đã bị gẫy chân sau khi thoát được một cái bẫy, dễ gì sau này nó sẽ bén mảng đến nơi có con người để kiếm ăn nữa ? Cái chân gẫy vẫn là cái chân gẫy..



Ngoài trời vẫn đang mưa, tiếng mưa rất khẽ, phải thực sự im lặng mới có thể nghe thấy, tí tách 1 2 phút mới có 1 giọt rơi xuống mái hiên. Mùa đông vừa buồn vừa tội nghiệp. Nhưng dù sao mùa đông cũng sắp hết ...



..dù sao mùa đông cũng đã sắp hết.

4 comments:

Angelique said...

lẽ ra mình đã có mặt khi đông tàn ở Melbourne, mà thôi, hẹn mùa cherry nhé :)
P/s: dẫu có nhớ nhà, cũng đừng khóc ở Melbourne nha

Fragily said...

con hông biết cherry là tháng mấy mới có mà con chỉ biết là cuối năm con về như mọi năm,má làm sao thì làm đừng để má bay qua con con bay qua má thì buồn chết :))

Angelique said...

con ở đâu rồi? không tin tức chi nữa cả :)

.g.u.y said...

mừng giáng sinh nhé bạn!